Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

Thứ 6, 28/09/2018

Thứ 6, ngày 28 tháng 9 năm 2018

Lâu rồi tôi không viết. Có lẽ tôi đã bỏ sót rất nhiều kỉ niệm phải ghi lại. Hy vọng có thể bổ sung sau.

Hôm nay, tôi đột nhiên viết bởi vì có cảm xúc chập chùng trong tôi. Tôi chỉ viết cảm xúc hôm nay thôi vậy.

Tôi gọi anh và bảo anh nói gì đó cho tôi nghe.
Anh đáp rằng: "Mụi toàn nói chen vào ca thôi!"
Tôi hỏi: "Thật ư, lúc nào?"
Anh đáp: "Lúc nào cũng vậy!"
Tôi: "Uhm, thôi."

Cảm xúc tôi lúc này xuống thấp lạ lùng. Hay là tôi nên im lặng mãi mãi với anh, có lẽ tốt hơn.

Một lần khác, tôi bảo anh hay quên những gì tôi nói hoặc đã làm qua.
Anh bảo: "Mụi lúc nào cũng quên vậy thôi!"
Tôi hỏi: "Thật ư, khi nào?"
Anh đáp: "Lúc nào cũng vậy."

Lần khác, anh lại nói: "Ca cũng không thích cách nói chuyện của mụi."
Tôi: "Uhm, thôi."

Giữa chúng tôi giao tiếp rất khó khăn, dù cùng là người Việt. Tôi không nghe rõ anh nói gì, anh cũng chẳng màng lặp lại. Anh nói tôi không hiểu, anh cũng hiếm khi giải thích rõ hơn. Nhiều lúc nghe sai, hiểu sai, đáp sai, rồi cãi nhau.

Thế đấy, hiểu nhau, yêu nhau, quả thật khó khăn.
Và điều tệ hại nhất là cả hai không cố gắng thay đổi bởi vì lười nói to, lười nói rõ, lười nói dài và lười giải thích.

Tôi vẫn nhớ khi còn bé, tôi thích nói chuyện với đồ vật. Lớn lên, tôi thích ôm Kirumaru trò chuyện và hôn nó. Tôi an tâm vì chúng nghe tôi, hiểu tôi, mặc dù chúng chẳng thể đáp lại.



Đăng nhận xét

Whatsapp Button works on Mobile Device only

Start typing and press Enter to search